CHỈ THỊ Về việc bảo vệ, gìn giữ các dấu mốc đo đạc trên địa bàn thành phố. Dấu mốc đo đạc bao gồm mốc khống chế tọa độ độ cao Nhà nước, mốc khống chế khu vực, mốc địa chính và mốc địa giới. Dấu mốc đo đạc (sau đây gọi tắt là dấu mốc) tạo thành một mạng lưới tọa độ - độ cao làm cơ sở để sử dụng lâu dài trong công tác đo đạc, lập bản đồ các loại phục vụ cho công tác quản lý Nhà nước về nhà đất, về quy hoạch hạ tầng đô thị và các nhu cầu cần thiết khác tại thành phố Hồ Chí Minh. Tóm lại, dấu mốc đo đạc là tài sản quốc gia có giá trị rất quan trọng trong công tác quản lý Nhà nước cần phải được thiết lập. Để xây dựng được mạng lưới này, Trung ương và Thành phố đã đầu tư một nguồn kinh phí rất lớn, nhưng thời gian qua công tác quản lý, gìn giữ, bảo vệ các dấu mốc của Chính quyền địa phương các cấp, các cơ quan đơn vị nơi dấu mốc được lắp đặt bị buông lỏng hoặc không được chú ý đúng mức nên đã gây ra mất mát hoặc hư hỏng với một số lượng lớn các dấu mốc. Ngày 22 tháng 01 năm 2002, Chính phủ đã ban hành Nghị định số12/2002/NĐ-CP về hoạt động đo đạc bản đồ trong đó có quy định công tác bảo vệ các công trình xây dựng đo đạc (các khoản 3, 4, 5, 6, 7
Điều 9,
Chương II).